I. Là gì (định nghĩa và trực giác)
Nhiễu nền căng độ cục bộ (TBN) là phần nhiễu có thể đọc được tại chỗ, phát sinh khi hạt bất ổn tổng quát (GUP) ở pha giải thể/bù lại rải trả năng lượng đã từng bị siết, theo cách ngẫu nhiên – băng rộng – độ tương hợp thấp, và trả lại cho “biển năng lượng”.


II. Hiện hình thế nào (kênh đọc và điều kiện thuận lợi)

  1. Gần trường / nội tại (phi bức xạ)
  1. Xa trường / bức xạ (khi có bức xạ)

III. Diện mạo tổng thể (dấu hiệu quan trắc)


IV. Bối cảnh tiêu biểu & ứng viên (thiên văn và thí nghiệm song hành)

  1. Thiên văn
  1. Thí nghiệm & kỹ thuật

V. Tiêu chuẩn phân biệt & chống giả (tách “nhiễu thật” khỏi “nhiễu máy/tiền cảnh”)


VI. Đọc ghép với trọng lực căng độ thống kê (chiến lược đồng đồ)


VII. Vũ trụ sớm (tấm nền cố định)
thời kỳ va chạm dày đặc – nhiệt hóa mạnh, thành phần tán xạ của TBN có thể bị “hóa đen” và đóng băng thành nền cố định ngày nay (phần đế của CMB, xem 8.6), trên đó chồng lên hoa văn TBN–STG của các thời kỳ về sau.


VIII. Tóm lại
Nhiễu nền căng độ cục bộmặt đọc được tại chỗ của pha “rải về biển”: có thể nội tại gần trường, phi bức xạ, hoặc – khi điều kiện thuận – liên tục băng rộng ở xa trường. Cặp TBN–STG tạo thành song tấu “nhiễu–lực”, với ba kiểm nghiệm trực quan: tiếng trước lực sau, cùng hướng không gian, đường chạy khả nghịch. Đồng đồ–đồng trục–đồng thời hai phía trong cùng miền thời–không là chìa khóa để biến “pixel nhiễu” thành “bản đồ căng độ”.